13 C
Hanoi
Thứ Bảy, 28/01/2023

Ngực mình được 6 tháng. Mình muốn tiếp thêm động lực cho các chị em đag ấp ủ ý đ…


Ngực mình được 6 tháng. Mình muốn tiếp thêm động lực cho các chị em đag ấp ủ ý định làm mà còn lo lắng, vì mình rất rất hiểu cảm giác đó.
Mình ko làm quảng cáo tmv, cũng ko thúc đẩy các bạn làm tmv nào cả. Và m biết pttm đối với nhiều bạn (như mình) là bước ngoặc lớn bản thân, thậm chí là có thể đánh đổi, đấu tranh nhiều thứ để làm đẹp. M chỉ muốn chia sẽ thật lòng , những gì mình trãi qua.

Ai nói con gái mập 1 chút sẽ có ngực, riêng mình thì không nha. Suốt 1 thời gian dài m đã ấp ủ điều này. Khi đã để dành dư 1 chút thì mình qđ làm. Cũng lo, cũng sợ. Chỉ mong 1 lần là thành công vì nếu lỡ mình “xui” thì m sợ sẽ ko đủ động lực để kiếm tiền rồi làm lại nữa.

Sau khi chọn đc bs, chọn túi, vào bv khám sức khoẻ, đo tim, làm hồ sơ, … m chuyển qua khúc vào phòng mổ luôn nhé 😆
Các chị y tá đẩy mình nằm trước phòng mổ, 1 chị kêu ” bé ơi ! Giờ c chích thuốc mê cho bé, hơi nhói 1 chút xíu thôi, nhưng dậy em sẽ đẹp, đừng lo nha em”. Vừa dứt câu là mình cảm nhận đc mình buồn ngủ, có thấy nhói gì đâu. Mình ngủ luôn. 🤣

Lúc tỉnh dậy. Cảm giác đầu tiên là lạnh, mình cảm giác run người, thì có cô của tmv chăm mình lấy đồ sưởi tầm là mình đỡ lạnh dần dần, hết run. Cảm giác tiếp theo là mình thấy nặng ngực, tức tức nhưng cái gì đó đè lên ngực và hết hẳn thuốc thì thấy đau (nhưng đau chịu được) ai nói ko đau thì mình ko tin đâu. 😋 cô chăm hậu phẫu tuy lớn tuổi nhưng nhanh nhẹn, động viên rồi khi nào ăn được, uống được thì cổ khuyên mình để có sức. M làm buổi chiều, sáng hôm sau 9,10h mình xuất viện rồi. Đi taxi tự về, chị bên bv nhắn tin hỏi han và động viên. Thật sự lúc đó mình đi 1 mình cho nên tất cả những lời động viên lúc đó mình rất cảm kích.
( rất nhiều thứ chi tiết nhỏ nhỏ nhưng sợ kể quá vừa dài vừa nghĩ mình pr 😞)

Về nhà thì mình đi đứng bình thường, sẽ đau lúc nằm xuống và ngồi dậy. ( nhưng mình muốn khoe là mình phi thường vì tự ngồi dậy và tự nằm 🤣) Mình tự rửa vết thương, lần đầu tháo áo định hình ra , mình cảm thấy sợ 🤣 tại vì thấy nó cứ cao cao mà bự quá vì lúc lựa size là nói bác kĩ lắm, chỉ muốn làm tự nhiên. Lúc đó do còn sưng và chưa ổn định from.
Từ 4,5 ngày là mình cảm giác giảm đau rất rất nhiều rồi. M kiêng ăn 1 tháng, uống yến cho nhanh lành vết thương , rửa vết thương đều đặn,… hôm đi cắt chỉ mình tự lái xe đi ( tầm 4,5km). Đi tơn tơn dô khoẻ re 🤣 mấy chị khen giỏi tự đi xe hahaaa
Vì dịch bệnh rồi cviec nên mình ko đi khám định kỳ, do mình cũng thấy ổn cả. Thật sự nó ko kinh khủng như mình từng tưởng tượng. 😋
Hiện tại mình tự tin hơn rấttttt nhiều, nhiều lúc sáng tự ngắm cũng thấy vui. Mình đã nghĩ thoáng hơn rất nhiều, sống 1 lần trong đời mình phải làm điều mình muốn. Đừng chùn bước vì sợ và vì lời nói của người khác nếu m thật sự muốn. Cảm ơn bạn nào đó đã đọc hết nhé, mình hơi dài dòng 😆 ! Hi vọng tiếp thêm động lực cho các bạn.

– Mình làm Mentor xtra, size 295, đường chân ngực.


Bài viết liên quan

2 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

0Thành viênThích
3,683Người theo dõiTheo dõi
0Người theo dõiĐăng Ký

Bài viết mới nhất